Bình thường đi học tôi ít về lắm

Submitted by on Jul 11, 2016

. đôi ba tháng mới về 1 lần, mà có khi về tôi lại đi ngay trong ngày nên bố mẹ tôi ( nhất là mẹ ) lúc nào cũng nhớ nhung, dặn dò đủ thứ. Bản thân là con trai, mỗi lần thấy mẹ cứ ngậm ngùi lúc tôi đi là tôi lại thấy kiểu gì khó tả lắm, nên lại ít về.
anh lan 7 (400)

. Mẹ tôi thấy tôi được nghỉ hề về thì thích lắm, vui lắm, chăm tôi hơn lúc ở nhà. Tôi bảo mẹ tối con đi xem đá bóng với đội bạn cấp 3, mẹ đừng gọi con về nữa. Mẹ tôi dụ, con rủ bạn về nhà mình mẹ luộc lạc, nấu chè đỗ đen cho các con ăn xem đá bóng

Thế là tầm 7h tối tôi dắt xe đi, mẹ còn với tôi bảo : ” Mẹ nói thế mà mày vẫn đi đấy à ?” Tôi quay lại bảo mẹ, mẹ đừng gọi con, con sẽ về sớm….

Buổi tối hôm ấy cũng là lần cuối cùng mẹ nói với tôi, cũng là lần cuối cùng tôi nghe giọng mẹ. Khi tôi vừa đi được 30p, mẹ tôi lên cơn nhồi máu não, đứt mạch máu não. Bố tôi lúc ấy đang đi thu tiền quĩ của xóm, chị gái tôi đi làm chưa về, mẹ ở nhà 1 mình. Lúc bố tôi về, mẹ đã chảy máu miệng, máu mũi rồi.Mẹ đã đi mà không chờ cửa tôi về như mọi hôm, không thở dài mỗi lần tôi cãi bướng nữa…

 Bình thường đi học tôi ít về lắm

Tôi đã ra trường và đi làm. Bây giờ có tiền trong tay, biết suy nghĩ thấu đáo, chín chắn hơn đã không còn mẹ. Có rất nhiều thứ ngon ở trên hà nội tôi được ăn nhưng cả đời mẹ chưa được nếm. Tôi nhớ lần đầu mẹ nhìn thấy quả dưa hấu ruột vàng trên ti vi, mẹ rất thích thú và bảo không biết mùi vị nó thế nào nhỉ ? Tôi vô tâm cũng chưa 1 lần mua cho mẹ nếm thử.

anh lan 7 (399)

Mẹ tôi cũng chưa 1 lần được đi máy bay, chưa 1 lần rời khỏi quê nhà để đi du lịch, lần du lịch xa nhất là lần theo bố mang xe đạp lên hà nội cho tôi. Mẹ tôi cả đời cũng không dám may sắm nhiều cho bản thân, tấm áo mới cứ cất đi để dành. Mẹ tôi cả đời không bao giờ kêu mệt với tôi khi tôi đòi mẹ nấu món này, món nọ. Mẹ tôi đã đi khi tôi chưa kịp trưởng thành để hiểu lòng mẹ bao la đến nhường nào….

Các bạn ạ ! Các bạn đang hơn tôi, rất hạnh phúc hơn tôi là mỗi ngày các bạn còn có bố mẹ bên cạnh. Các bạn hãy làm những gì có thể cho bố mẹ thì hãy làm ngay bây giờ. Bởi thời gian không đợi ai, bố mẹ cũng không đợi đến lúc chúng ta trưởng thành được vì tuổi già, bệnh tật không trừ 1 ai. Hãy yêu thương chăm sóc bố mẹ ngay khi còn có thể.

Đã 4 năm, mẹ không đợi cửa con về nữa rồi, giờ con không dám xem đá bóng vì mỗi lần con nghĩ đến, nỗi ân hận dày vò con rất nhiều, Con nhớ mẹ lắm.

Leave a Comment